Cuộc sống mới trong các quán Internet ở Trung Quốc giữa lúc kinh tế khó khăn

Một quán Internet ở Trung Quốc không chỉ phục vụ game thủ mà còn trở thành nơi trú ẩn cho những người lao động gặp khó khăn trong cuộc sống.

Tại thị trấn Kangyi, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, một quán Internet treo tấm biển “Phấn đấu trở thành quán Internet rẻ nhất Trung Quốc” với giá chỉ 0,6 nhân dân tệ (khoảng 2.300 đồng) mỗi giờ. Tuy nhiên, điều khiến nơi này được biết đến không chỉ là mức giá thấp, mà còn bởi quán đã vô tình trở thành điểm dừng chân của những người rơi vào cảnh bế tắc.

Khách đến quán có thể tắm, giặt quần áo miễn phí, ăn bữa trưa với giá 10 nhân dân tệ (hơn 38.000 đồng) hoặc ngủ ngay trên những chiếc ghế chơi game có thể ngả lưng. Chủ quán còn giúp tìm phòng trọ giá rẻ, giới thiệu việc làm thời vụ, thậm chí miễn phí bữa ăn và chỗ ngủ cho những người không còn tiền.

Chủ quán Wang Zhongkai, 38 tuổi, cho biết quyết định giảm giá dịch vụ từ năm ngoái chỉ nhằm thu hút thêm khách sau nhiều năm kinh doanh khó khăn. Tuy nhiên, lượng người từ khắp nơi đổ về đã khiến quán dần trở thành “nơi trú ngụ” ngoài mong muốn.

 - Ảnh 1.

Hình ảnh bên trong quán internet của Wang tại thị trấn Kangyi, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc, tháng 6/2026. (Ảnh: White Night Workshop)

Điểm dừng chân của những người khó khăn

Ban ngày, quán Internet vẫn có người chơi game. Nhưng khi đêm xuống, nhiều khách hàng lại trải chăn ngủ trên những chiếc ghế chơi game, coi đây như nơi ở tạm trong lúc chưa biết ngày mai sẽ đi đâu.

Không ít người kiếm sống ngay tại quán bằng nghề “cày thuê”, thuật ngữ chỉ hành vi chơi game hộ để nâng cấp tài khoản cho người khác. Chủ quán Wang đứng ra bảo đảm uy tín với khách hàng rồi phân chia đơn cho những người làm trong quán mà không lấy hoa hồng.

Qiang Yu, ngoài 30 tuổi, đến từ tỉnh An Huy, gần như chỉ sống trong quán Internet này cả ngày, suốt một năm qua.

Trước đây, anh từng lao động trong các nhà máy may mặc và điện tử. Công việc nặng nhọc khiến đôi tay lúc nào cũng rộp phồng, còn tinh thần thì được anh mô tả như rơi vào “trạng thái trầm cảm ngột ngạt”.

Giờ đây, Qiang kiếm hơn 100 nhân dân tệ sau 12 giờ cày game mỗi ngày và chỉ tiêu khoảng 25 nhân dân tệ. Anh nói nếu một năm tiết kiệm được 10.000 nhân dân tệ, việc đầu tiên khi về quê sẽ là “dọn sạch đám cỏ dại đã mọc kín sân nhà”.

Một góc khác của quán là Cao Ti Lie, 41 tuổi, từng điều hành doanh nghiệp với thu nhập khoảng 30.000 nhân dân tệ (hơn 116 triệu đồng) mỗi tháng. Những khoản đầu tư thất bại và cờ bạc khiến anh trắng tay, vợ đưa các con rời đi, còn mẹ bị đột quỵ rồi gãy xương hông, mất khả năng tự chăm sóc.

Sau khi xem video về quán Internet của Wang trên mạng xã hội, anh lập tức bắt tàu đến Kangyi. Mục tiêu duy nhất của anh bây giờ là kiếm đủ tiền để chi trả viện dưỡng lão cho mẹ.

Trong số những người ở lại lâu nhất còn có Mao Lifen, người từng nhiều lần khởi nghiệp nhưng đều thất bại. Kế hoạch làm công nhân 5 năm để mở cửa hàng trái cây tan vỡ, quán ăn mở cùng bạn bè cũng mất sạch 100.000 nhân dân tệ vay từ thẻ tín dụng. Lần hợp tác kinh doanh sau đó kết thúc khi đối tác ôm toàn bộ tiền bỏ trốn.

Những cú vấp liên tiếp khiến Mao không còn nghĩ nhiều đến tương lai. “Tôi vẫn có cái ăn, cái uống, còn điều gì phải buồn nữa?“, anh chia sẻ.

Mỗi ngày, Mao nhận các đơn cày thuê game. Khi không ngồi trước màn hình, anh thường lên sân thượng ngắm hàng cây phía xa.

“Tôi thích cuộc sống này” , Mao chia sẻ. “Ai cũng nhìn vào màn hình của mình. Chỉ cần đeo tai nghe lên là thế giới bên ngoài như biến mất”.

 - Ảnh 2.

Wang Zhongkai quay phát trực tiếp giới thiệu quán internet của mình. (Ảnh: White Night Workshop)

Chủ quán cũng đang gồng mình tồn tại

Nghịch lý là chính chủ quán cũng không khá giả hơn những vị khách của mình.

Theo Hiệp hội Dịch vụ Truy cập Internet Trung Quốc, số lượng quán Internet được cấp phép tăng lên khoảng 122.600 vào năm ngoái, nhưng doanh thu trung bình lại giảm. Trong khi đó, chi phí đầu tư máy tính liên tục tăng và thiết bị nhanh chóng mất giá do công nghệ thay đổi.

Gia đình Wang đã đầu tư hơn 700.000 nhân dân tệ (khoảng 2,7 tỷ đồng) mua máy mới. Mặc dù lượng khách đến ngày càng tăng, lợi nhuận của ông Wang vẫn rất thấp. Quán của Wang hiện có hơn 150 máy tính nhưng doanh thu chủ yếu đến từ tiền sử dụng máy, bán đồ ăn, nước uống và các buổi livestream trên Douyin.

Để duy trì hoạt động, ngoài người thân trong gia đình, quán chỉ thuê thêm một lao công lớn tuổi.

Wang từng mở cửa hàng tạp hóa nhưng lỗ nửa triệu nhân dân tệ. Anh cũng lên Bắc Kinh làm tài xế lái xe thuê 15 giờ mỗi ngày, đến mức ngủ gật khi đang đi xe máy điện và gặp tai nạn. Những trải nghiệm đó khiến anh hiểu cảm giác chỉ cần một nơi đủ rẻ để vượt qua giai đoạn khó khăn.

“Khi còn trẻ, tôi từng mơ làm giàu và mua xe sang. Bây giờ tôi biết giới hạn của mình” , Vương nói.

Hiện anh vẫn gánh khoản vay mua nhà kéo dài 30 năm cùng hơn 110.000 nhân dân tệ nợ tiền thiết bị. Điều duy nhất anh mong là quán luôn có khách để có thể tiếp tục cầm cự.