Hôn nhân đúng là muôn mặt. Có người chê vợ mình chậm chạp, lề mề, có kẻ lại trách chồng mình miệng nhanh hơn não, chưa gì đã quát tháo nhặng lên, nói lời gây thương tổn vợ con là giỏi. Lại có người chỉ mong bạn đời nhanh lên chứ vội vàng lên với chứ, đừng bỏ lỡ thanh xuân. Nhưng cũng lại có người thở dài mong bạn đời chậm lại một chút…
Chưa hết, Nhanh- Chậm của hôn nhân nhiều khi cũng buồn lòng lắm! Như cái chậm lớn của nhiều người đàn ông. Cưới vợ- sinh con rồi mà vẫn vô tư- vô tâm như thể còn độc thân vô lo- vô nghĩ vậy. Chậm trưởng thành đến mức nhiều người vợ đợi không được đành phải buông tay. Hoặc nhiều người vợ phải gánh gồng thêm thay cả phần chồng. Mà thành kiệt sức!
Hay cái nhanh của nhiều người vợ. Nhanh mồm nhanh miệng mà thành sát thương chồng. Nhanh tay nhanh chân mà thành nhanh ẩu đoảng, cuống hết cả lên vì những cuộc đua vô hình. Nhìn chồng nhà người ta thăng tiến, mua xe, đổi nhà thì bắt đầu giục giã, đay nghiến chồng. Nhìn con người ta sáu tuổi biết đọc chữ, bảy tuổi biết đánh đàn, mười tuổi nói tiếng Anh như gió lại quay sang sốt ruột ép uổng con mình.
Cứ mải miết chạy, mải miết nhìn ra ngoài cửa sổ nhà người khác mà vô tình làm tan hoang cái bình yên của chính nhà mình.
Hôn nhân vì thế mà cần lắm hai chữ: Đồng tốc. Là không chỉ Đồng đội- đồng chí- đồng hành- đồng hướng với nhau mà còn là đồng tốc nữa. Là cùng nhanh, cùng chậm. Đồng tốc với nhau bằng sự thấu hiểu. Vợ chồng miễn là còn cầm tay nhau thì nhanh mấy cũng không buông, chậm mấy cũng không bỏ.
Nhanh lên chứ, vội vàng lên với chứ! Để đừng lỡ mất thanh xuân này bên nhau. Nhanh miệng yêu thương, giận nhanh đừng nhớ lâu. Giận 1 giờ là mất 60 phút hạnh phúc đấy!
Chậm lại chút để yêu thì yêu cho sâu hơn, hôn thì hôn cho lâu hơn, thương thì thương cho cạn kiệt nhau đi! Chậm lại mỗi khi nhận ra mình có thể làm người kia đau. Chậm lại để cùng nhau đi xa hơn, lâu hơn, sâu hơn cùng nhau vậy!
Hoàng Anh Tú