Xem phim "Sex and the City", tôi không còn tin vào khái niệm "nửa kia hoàn hảo": Trưởng thành là biết chấp nhận điều này

Từng mơ về một "nửa kia hoàn hảo", tôi bất ngờ thay đổi suy nghĩ sau khi xem Sex and the City. Có lẽ trưởng thành là khi ta ngừng tìm kiếm người hoàn hảo và học cách yêu một con người thật.

Có một thời gian rất dài, tôi tin rằng ngoài kia tồn tại một người sinh ra để dành cho mình. Người đó sẽ hiểu tôi mà không cần giải thích, luôn xuất hiện đúng lúc, nói những điều tôi muốn nghe và gần như không bao giờ khiến tôi thất vọng.

Nói cách khác, tôi tin vào khái niệm "nửa kia hoàn hảo".

Niềm tin ấy theo tôi từ những bộ phim tình cảm, những cuốn tiểu thuyết lãng mạn và cả những câu chuyện tình yêu đẹp mà tôi nghe từ người khác. Mỗi lần bước vào một mối quan hệ, tôi đều mang theo kỳ vọng rằng nếu đây là "đúng người", mọi thứ sẽ diễn ra một cách tự nhiên và dễ dàng.

Nhưng rồi Sex and the City khiến tôi suy nghĩ lại.

Trong suốt sáu mùa phim, Carrie liên tục đi tìm người đàn ông lý tưởng. Cô kỳ vọng vào những cuộc gặp gỡ định mệnh, những mối quan hệ hoàn hảo và những cảm xúc mãnh liệt kéo dài mãi mãi. Thế nhưng càng đi qua nhiều trải nghiệm, cô càng nhận ra rằng không ai có thể đáp ứng tất cả những điều mình mong muốn. Ngay cả những người cô yêu nhất cũng có những điểm khiến cô thất vọng, bực bội hoặc tổn thương.

 - Ảnh 1.

Trong suốt sáu mùa phim, Carrie liên tục đi tìm người đàn ông lý tưởng.

Khi xem những phân cảnh đó, tôi bỗng thấy bản thân mình trong đó.

Tôi từng đánh mất những điều tốt đẹp vì kỳ vọng quá nhiều

Nhìn lại những mối quan hệ đã qua, tôi nhận ra mình thường tập trung vào những gì đối phương còn thiếu thay vì những gì họ đang có.

Nếu người ấy không đủ lãng mạn, tôi thất vọng. Nếu họ không nhắn tin thường xuyên như tôi muốn, tôi cho rằng họ không đủ yêu mình. Nếu họ có những sở thích hoặc quan điểm khác biệt, tôi coi đó là dấu hiệu cho thấy chúng tôi không hợp nhau.

Lúc ấy, tôi luôn nghĩ mình chỉ đang tìm kiếm người phù hợp.

Nhưng thực chất, tôi đang tìm kiếm một phiên bản hoàn hảo không tồn tại.

Theo Psychology Today, một trong những nguyên nhân khiến nhiều người không hài lòng trong các mối quan hệ là việc duy trì những kỳ vọng phi thực tế về tình yêu. Khi quá tập trung vào hình mẫu lý tưởng, họ dễ bỏ qua những phẩm chất tích cực thực sự của đối phương.

Điều đó khiến tôi nhớ đến một người từng rất chân thành với mình. Anh không phải kiểu người lãng mạn như trong phim, nhưng luôn xuất hiện khi tôi cần. Anh không giỏi nói lời ngọt ngào, nhưng lại là người đầu tiên hỏi han khi tôi gặp khó khăn.

Ngày ấy, tôi cho rằng như vậy là chưa đủ.

Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình đã quá ngây thơ.

Không ai hoàn hảo, kể cả chính chúng ta

Điều thú vị nhất ở Sex and the City là bộ phim không xây dựng bất kỳ nhân vật nào như hình mẫu lý tưởng.

Carrie có những lúc ích kỷ và bốc đồng. Charlotte quá mơ mộng. Miranda đôi khi quá cứng nhắc. Samantha cũng có những nỗi bất an riêng. Ngay cả những người đàn ông xuất hiện trong phim cũng đều có điểm mạnh và điểm yếu.

 - Ảnh 2.

Phân cảnh đám cưới của Charlotte trong phim Sex and the City.

Có lẽ đó chính là điều khiến bộ phim được yêu thích suốt nhiều năm.

Bởi nó phản ánh một sự thật rất đời thường: con người vốn không hoàn hảo.

Theo The Gottman Institute, các mối quan hệ hạnh phúc lâu dài không được xây dựng bởi hai con người hoàn hảo, mà bởi hai người chấp nhận và tôn trọng những khiếm khuyết của nhau. Khả năng thấu hiểu, cảm thông và cùng phát triển quan trọng hơn nhiều so với việc tìm kiếm một đối tác không có khuyết điểm.

Tôi chợt nhận ra rằng trong khi luôn mong đối phương hoàn hảo, bản thân mình cũng có vô số thiếu sót.

Tôi từng nóng nảy, từng thiếu kiên nhẫn và từng có những lúc hành xử không đúng. Nếu tôi mong được chấp nhận với tất cả những điều đó, tại sao tôi lại không thể dành sự bao dung tương tự cho người khác?

Trưởng thành là biết chấp nhận sự không hoàn hảo

Sau khi xem xong Sex and the City, tôi không còn tin vào khái niệm "nửa kia hoàn hảo" nữa.

Không phải vì tôi bi quan về tình yêu. Ngược lại, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tôi hiểu rằng tình yêu không phải là hành trình đi tìm một người không có khuyết điểm. Tình yêu là quá trình học cách đồng hành cùng một con người thật, với những ưu điểm và cả những điều chưa hoàn hảo.

Theo Harvard Health Publishing, việc chấp nhận những khác biệt và hạn chế của đối phương là một trong những yếu tố quan trọng giúp duy trì sự hài lòng trong các mối quan hệ lâu dài.

Có lẽ đó cũng là dấu hiệu của sự trưởng thành.

Trưởng thành là khi chúng ta ngừng hỏi: "Liệu đây có phải người hoàn hảo dành cho mình không?"

Và bắt đầu tự hỏi: "Liệu mình có sẵn sàng yêu thương một con người thật hay không?"

Sex and the City không khiến tôi mất niềm tin vào tình yêu. Ngược lại, bộ phim giúp tôi hiểu rằng tình yêu đẹp nhất không nằm ở sự hoàn hảo.

Nó nằm ở việc hai con người không hoàn hảo vẫn chọn ở lại bên nhau, mỗi ngày một chút, dù đã nhìn thấy tất cả những thiếu sót của đối phương.