Tôi từng nghĩ yêu ai đó thật nhiều là phải ưu tiên họ hơn chính mình.
Thời còn yêu người cũ, tôi gần như xoay cả cuộc sống quanh anh ấy. Tôi đổi lịch làm chỉ để hợp thời gian gặp nhau. Tôi từ chối những buổi đi chơi với bạn bè vì anh không thích. Thậm chí có giai đoạn, mọi kế hoạch tương lai của tôi đều mặc định phải có anh trong đó.
Lúc ấy, tôi nghĩ đó là tình yêu.
Cho đến khi tôi xem phim Sex and the City.
Có một cảnh khiến tôi ngồi chết lặng rất lâu.
Carrie thú nhận rằng cô đã dần đánh mất chính mình khi ở bên Mr. Big. Cô thay đổi thói quen, cảm xúc, cách sống chỉ để cố trở thành người phù hợp với anh. Và rồi một ngày, cô nhận ra mình không còn biết bản thân thật sự muốn gì nữa.

Carrie thú nhận rằng cô đã dần đánh mất chính mình khi ở bên Mr. Big.
Tôi cảm giác như ai đó vừa tát thẳng vào mặt mình. Bởi tôi đã sống y hệt như vậy suốt nhiều năm.
Theo Cosmopolitan, một trong những chủ đề lớn nhất của Sex and the City là việc phụ nữ dễ đánh mất bản thân trong các mối quan hệ tình cảm, đặc biệt khi họ quá khao khát được yêu và chấp nhận.
Tôi đọc mà thấy nghẹn.
Bởi trước đây, tôi luôn tự hào rằng mình là người biết hy sinh khi yêu. Tôi nghĩ việc nhường nhịn, thay đổi bản thân hay đặt cảm xúc đối phương lên trước là điều cần thiết để duy trì một mối quan hệ lâu dài.
Nhưng hóa ra, hy sinh quá mức cũng có thể trở thành một kiểu tự làm tổn thương chính mình.
Tôi nhớ có lần mình bỏ lỡ cơ hội đi công tác nước ngoài chỉ vì người yêu không muốn yêu xa vài tháng. Anh không ép tôi ở lại. Anh chỉ nói: “Nếu em đi chắc tụi mình khó giữ được như bây giờ”.
Và tôi đã chọn ở lại.
Ngày ấy, tôi nghĩ đó là lựa chọn vì tình yêu.
Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy mình đã sợ mất anh hơn là tôn trọng cuộc đời của chính mình.
Theo Psychology Today, nhiều người khi yêu có xu hướng “self-abandonment” — tức là từ bỏ nhu cầu, sở thích hoặc mục tiêu cá nhân để giữ gìn mối quan hệ. Các chuyên gia cảnh báo điều này có thể dẫn đến mất cân bằng cảm xúc, lệ thuộc tình cảm và cảm giác trống rỗng về lâu dài.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình thuộc kiểu người đó.
Cho đến khi nhìn lại.
Tôi từng thích viết lách, thích học thêm ngoại ngữ và rất hay đi cà phê với bạn bè. Nhưng càng yêu lâu, thế giới của tôi càng thu nhỏ lại quanh một người đàn ông.
Mọi tâm trạng trong ngày của tôi phụ thuộc vào việc anh có nhắn tin không. Mọi kế hoạch cuối tuần đều xoay quanh lịch của anh. Nếu anh vui, tôi thấy nhẹ lòng. Nếu anh lạnh nhạt, cả ngày tôi mất năng lượng.
Điều đáng sợ nhất là tôi xem đó là bình thường.
Có một cảnh khác trong Sex and the City khiến tôi ám ảnh mãi. Miranda nói rằng phụ nữ thường được dạy phải cố giữ một mối quan hệ bằng mọi giá, kể cả khi nó khiến họ kiệt sức.

Miranda nói rằng phụ nữ thường được dạy phải cố giữ một mối quan hệ bằng mọi giá, kể cả khi nó khiến họ kiệt sức.
Tôi nghe xong mà thấy đau lòng.
Bởi tôi từng cố đến mức không còn nhận ra mình đang mệt mỏi thế nào.
Theo The Guardian, nhiều chuyên gia tâm lý cho rằng một mối quan hệ lành mạnh cần cho phép mỗi người giữ được bản sắc cá nhân thay vì hòa tan hoàn toàn vào đối phương. Khi một người liên tục phải thay đổi để được yêu, mối quan hệ đó dễ trở thành nguồn gây áp lực tâm lý hơn là nơi đem lại bình yên.
Tôi nghĩ đó chính là điều đã xảy ra với mình. Tôi yêu đến mức không còn ranh giới.
Và rồi đến một ngày, tôi cảm thấy kiệt sức ngay trong chính mối quan hệ mà mình từng bất chấp mọi thứ để giữ lấy.
Nhận ra sai lầm khủng khiếp
Sau khi xem bộ phim, tôi bắt đầu tự hỏi một câu rất đơn giản: nếu không có người ấy, mình còn là ai?
Tôi hoảng hốt khi nhận ra mình không trả lời được ngay.
Tối hôm đó, tôi mở lại những bức ảnh cũ trước khi yêu anh. Tôi thấy một cô gái cười rất nhiều, có nhiều bạn bè, thích thử những điều mới và không quá sợ cô đơn.
Tôi nhớ cô ấy vô cùng.
Theo Verywell Mind, dấu hiệu phổ biến của việc đánh mất bản thân trong tình yêu là khi một người không còn thời gian cho sở thích cá nhân, các mối quan hệ riêng hoặc cảm thấy giá trị bản thân hoàn toàn phụ thuộc vào đối phương.
Tôi đọc đến đó và bật khóc.
Bởi lần đầu tiên tôi hiểu rằng sai lầm khủng khiếp nhất khi yêu không phải yêu nhầm người, mà là đánh mất chính mình chỉ để được ở lại trong cuộc đời ai đó.
Sex and the City không khiến tôi hết tin vào tình yêu.
Nhưng bộ phim khiến tôi hiểu một điều rất quan trọng: một mối quan hệ không thể bền lâu nếu chỉ một người liên tục co mình lại để vừa với nhu cầu của người kia.
Và có những cuộc tình, dù còn yêu đến đâu, cũng không thể tiếp tục nếu bạn phải đánh đổi chính bản thân mình để giữ lấy nó.