Ba năm bác sĩ nội trú: Tóc rụng một nửa, sụt 7kg và điều tiếc nuối nhất

Bác sĩ Hoàng Văn Chương từng muốn bỏ kỳ thi nội trú chỉ hai ngày trước giờ thi, sau 3 năm học, anh sụt gần 7 kg và rụng gần nửa mái tóc vì áp lực.

Những ngày đầu bước vào Trường Đại học Y Hà Nội, Hoàng Văn Chương, sinh năm 1990, từng nhiều lần nhìn các anh chị bác sĩ nội trú làm việc tại bệnh viện với sự ngưỡng mộ. Trong mắt sinh viên, họ có chuyên môn vững chắc, xử lý công việc nhanh, hiệu quả.

Từ nhỏ, anh chứng kiến bố thường xuyên đau dạ dày , đại tràng nên mong sau này trở thành bác sĩ tiêu hóa, trước hết có thể chữa bệnh cho bố, sau đó giúp được nhiều người giống như bố. Con đường nội trú khi ấy với anh là cách để học chuyên sâu và tiếp cận kiến thức y khoa bài bản ngay từ khi còn trẻ.

Suốt 6 năm đại học, anh có thành tích học tập tốt, những môn khiến nhiều sinh viên lo ngại như dược lý, vi sinh, ký sinh trùng không làm anh quá áp lực. Từ thời phổ thông, anh quen với việc chuẩn bị kỹ trước mỗi kỳ thi và thường đặt mục tiêu đạt điểm cao.

 - Ảnh 1.

Bác sĩ Chương bảo vệ luận văn bác sĩ nội trú với mái tóc bị rụng mất một nửa. (Ảnh: Tú Lê)

Kỳ thi bác sĩ nội trú khiến sự tự tin đó lung lay. Thời điểm anh dự thi, thí sinh phải ôn thi 8 môn, trong đó 6 môn y khoa với khoảng 720 câu hỏi tự luận. Mỗi chuyên ngành lại chỉ lấy khoảng 3-5 người. Thí sinh phải đăng ký chuyên ngành ngay từ khi nộp hồ sơ, đồng nghĩa với việc lựa chọn và cạnh tranh bắt đầu từ trước ngày thi.

Khối lượng kiến thức khiến việc học trở thành cuộc đua với trí nhớ. Một lượt 720 câu hỏi có thể mất 2-3 tháng, nhưng học xong chưa có nghĩa là nhớ được. Anh lại quay về từ đầu, ôn đi ôn lại, càng gần ngày thi càng sợ mình bỏ sót kiến thức.

Hai ngày trước kỳ thi, áp lực lên đến đỉnh điểm. Anh gọi điện về nhà: “ Mẹ ơi, con không muốn thi nữa. Con mệt quá, con muốn dừng lại, muốn về quê ...”. Ở đầu dây bên kia, mẹ anh hoảng hốt. Bà hiểu con trai chịu đựng áp lực suốt một thời gian dài và điều bà lo nhất cuối cùng cũng xảy ra.

Thay vì động viên con tiếp tục học, bà bảo anh dừng lại. “ Mẹ nói một năm qua con đã nỗ lực thế nào, mẹ là người hiểu rõ nhất. Chỉ còn hai ngày nữa, con hãy thả lỏng, đừng học thêm gì nữa. Bình tĩnh ngủ một giấc thật ngon, không cần đặt báo thức. Đến ngày thi, con cứ cố hết sức. Kết quả thế nào gia đình vẫn tự hào về con” , anh nhớ lại.

Anh bật khóc. Cuộc gọi ngắn với mẹ giúp anh thoát khỏi cảm giác bế tắc. Anh tự hỏi tại sao mình bắt đầu kỳ thi này, nhớ lại mong muốn trở thành bác sĩ tiêu hóa và những tháng ngày bỏ ra để chuẩn bị. Anh quyết định tiếp tục. Cuối cùng, anh đỗ bác sĩ nội trú chuyên ngành nội khoa, khóa 39 của Trường Đại học Y Hà Nội.

Nếu kỳ thi là cuộc chiến với sách vở thì ba năm nội trú lại là quãng thời gian anh phải chạy đua với bệnh nhân, ca trực và những tình huống không có trong giáo trình. Khoa có hơn 150 bệnh nhân. Bác sĩ nội trú phải nắm tình trạng từng người, từ kết quả xét nghiệm, thuốc đang sử dụng đến những diễn biến mới nhất.

Một ngày làm việc thường bắt đầu bằng đi buồng, khám bệnh và kê thuốc. Buổi trưa tiếp tục xử lý bệnh nhân nặng hoặc cấp cứu. Buổi chiều là các thủ thuật như chọc dịch màng phổi, màng bụng, tiếp nhận bệnh nhân mới. Buổi tối, anh lại đi buồng, theo dõi những ca diễn biến bất thường, hoàn tất thủ thuật và tổng kết bệnh án.

Có ngày 22h Chương mới rời bệnh viện. Mỗi tháng anh trực khoảng 10 ca, mỗi ca kéo dài 24 giờ. Có hôm 3h sáng mới về đến nơi để tắm rửa, 7h lại quay lại bệnh viện. Hết ca trực không đồng nghĩa với được nghỉ, bởi hôm sau vẫn phải tiếp tục công việc như bình thường.

Áp lực lớn nhất thường xuất hiện trong những ca cấp cứu. Khi một bệnh nhân đang nguy kịch, bệnh nhân khác có thể đồng thời diễn biến xấu. Bác sĩ phải đưa ra quyết định nhanh trong lúc bản thân đã trải qua nhiều giờ làm việc liên tục.

Anh cũng không tránh khỏi những lần bị nhắc nhở, thậm chí bị mắng trước mặt bệnh nhân và đồng nghiệp. Bữa ăn của anh nhiều khi chỉ là hộp cơm ký túc hoặc gói mì ăn vội giữa hai công việc. Cơ thể bắt đầu phản ứng.

Trong thời gian ôn thi và học nội trú, tóc anh rụng ngày càng nhiều, có thời điểm thành từng mảng. Anh đi khám ở nhiều nơi nhưng không tìm được nguyên nhân cụ thể. Cùng lúc, cân nặng giảm khoảng 7 kg.

Cao 1,74 m, anh chỉ còn 56 kg. Mái tóc thưa dần khiến anh bị đồng nghiệp trêu là “cái sào di động”. Những thay đổi về ngoại hình chỉ là phần dễ nhìn thấy nhất. Điều anh nhớ nhiều hơn là quãng thời gian gần như không có mặt ở nhà.

Suốt ba năm nội trú, mỗi năm anh chỉ về thăm bố mẹ, ông bà khoảng một, hai lần, mỗi lần rất ngắn. “ Chắc chắn không chỉ riêng tôi. Hầu hết bác sĩ nội trú đều gầy đi, trông già hơn tuổi, tóc bạc hoặc rụng nhiều hơn ”, anh nói.

Năm cuối nội trú, anh quen một cô gái học khóa dưới. Cả hai cùng làm việc trong bệnh viện nhưng lịch trực dày đặc khiến họ gần như không có thời gian dành cho nhau. Mối quan hệ cuối cùng cũng dừng lại. “ Hồi đó không có thời gian nên chẳng thể yêu ai ngoài người cùng bệnh viện ”, anh cười.

Tháng 11/2017, anh hoàn thành chương trình bác sĩ nội trú và công tác tại Bệnh viện Bạch Mai. Nhìn lại ba năm ấy, anh cho rằng những gì mất đi về sức khỏe, ngoại hình hay các mối quan hệ chưa phải cái giá lớn nhất. Điều khiến anh tiếc nhất là thời gian bên ông bà, bố mẹ. Giờ ông bà đã không còn nữa và đó luôn là điều khiến anh day dứt.

Sau này, bác sĩ Chương chuyển sang làm việc tại một cơ sở y tế tư nhân ở Hà Nội đi sâu vào mảng nội soi, chú trọng sự kỹ càng, cẩn thận, tư vấn phác đồ hợp lý kết hợp bám sát chế độ ăn uống, sinh hoạt để thay đổi từ gốc. Từ đó được rất nhiều bệnh nhân cả trong nước và nước ngoài yêu mến tìm đến.